Chuyển đến nội dung chính

HẠNH PHÚC DO MÌNH LỰA CHỌN

Ngày trước, từng hỗ trợ cho một em gái “xem lại” cái laptop vì không thể kết nối vô wifi theo dõi bài giảng được. Mình loay hoay tới lui, kiên nhẫn chờ con chuột xoay mòng mòng vì máy chậm “kinh khủng khiếp”.


Sau một hồi gắng sức, lại phải đối phó với đủ thể loại trục trặc quái lạ, làm rối loạn hết cả đội hình, mình mới bảo “Anh có cảm giác máy em rất nhiều virus. Em có thường xuyên quét virus không?”.
– Dạ không anh, đã từ rất lâu rồi em không quét.
– Nhưng em cũng có thể cài phần mềm vô để nó tự động quét định kỳ mà?
– Máy em chậm lắm anh. Nên khi nào thực sự cần thiết em mới cài vô, quét xong là em lại xoá đi cho đỡ nặng máy anh ạ.
Nghe em nói mới chợt nhớ ra rằng khi sửa máy mình hơi vô duyên, đã tắt mất cái tính năng “Tự động ẩn thanh taskbar” trên màn hình máy tính của em. Vì nó tuy có hơi khó chịu và nhức mắt, nhưng lại giúp tiết kiệm diện tích khá tốt cho cái máy tính vốn quá bé nhìn dễ liên tưởng đến món đồ chơi con nít.
Laptop bé xíu thì mình đã thấy nhiều, laptop chậm và cổ lỗ mình cũng sử dụng trong suốt mấy năm. Nhưng hôm nay mình quả thật có chút bất ngờ, vì cái laptop đó nó tương phản quá đỗi với hình ảnh một cô gái năng động, mạnh mẽ, luôn hoạt bát tham gia thảo luận trong các buổi học, hết mình lăn sả với các chương trình xã hội và nụ cười thường trực ở trên môi.
Thực ra, nếu nghĩ cho cùng, thì cũng chẳng ai quy định là cứ xài một chiếc laptop cũ, chậm và màn hình bé thì phải gắt gỏng hay bực dọc. Cũng như, tự mình cứ nghĩ rằng người ta sẽ cảm thấy đau khổ và buồn tủi khi phải sống quanh năm ngày tháng trong một căn nhà rộng chỉ… 2m vuông như anh Lành, bảo vệ ở chung cư mình đang ở.
Mình cũng không chắc “cái nhà” đó có được 2m không nữa! Vì dù tận mắt đi qua đi lại chứng kiến mỗi ngày, mình vẫn tự hỏi “Tại sao lại có thể như vậy được?”.
“Tồn tại” thì không khó. Nhưng nếu để “Sống” trong một không gian tù túng đến vô địch như vậy thì không chắc mình làm được. Còn anh Lành thì có thể. Cả ngày anh ấy chỉ quanh quẩn ở đấy thôi, vì nhiệm vụ của anh ấy là trông coi mọi thứ.
Khi thì anh đứng ở ngoài tán dóc, lúc ngồi lên một chiếc xe của khách. Còn phần lớn thời gian anh ngồi ở trên giường (là miếng ván kê ngang, chạy suốt chia “căn nhà” thành 2 phần trên dưới), hoặc nằm dài ra ngủ.
Có lần đi qua cổng lúc 10h sáng, mình đã “choáng váng” khi thấy anh Lành… lật ngửa 1/3 “chiếc giường” gắn lên trên vách để lộ ra phía dưới là một “ngăn tủ” để đủ thứ đồ, kiêm luôn kho lưu trữ thực phẩm. Và phía dưới nền đất lại có một nắp đậy bằng sắt, mở ra là miệng bể chứa nước dùng sinh hoạt. Mình đứng chết trân tại chỗ ngắm nhìn một công trình kiến trúc đỉnh cao chắc chỉ có ở Việt Nam như vậy. Còn anh Lành thì không hề để ý đến vẻ mặt của mình, anh ấy vẫn vô tư múc nước lên đổ vào chậu, bỏ ra khoảng sân phía trước để “gửa gau, vo gạo, chuẩn bị nấu ăn” trong khi miệng không ngớt nói cười đùa giỡn.
Đó là giây phút mình thực sự cảm thấy xấu hổ với những gì mình đang có. Cũng giống cảm giác “thẹn thùng” khi nghe em gái nhờ sửa mạng nói rằng laptop của em chậm tới mức phải gỡ ngay phần mềm quét virus sau khi nó hoàn thành nhiệm vụ.
Mong muốn bước lên những nấc thang cao hơn trong xã hội, hướng tới những tiện nghi vật chất đủ đầy là một nhu cầu chính đáng. Nhưng học cách lạc quan, vui vẻ và trân trọng những gì mình đang có cũng là một điều cần thiết để cuộc sống trở nên hạnh phúc tràn đầy.
Điều đơn giản ấy, nói ra thì dễ, nhưng làm được thì rất khó. Thế nên, mình thực sự ngưỡng mộ hai nhân vật chính trong câu chuyện của mình.
Còn bạn, bạn có làm được như vậy hay không?

Nguồn: Nguyễn Ngọc Long

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Dự án Du lịch Ba Vì]Bài học ngàn vàng từ thất bại trị giá 100 triệu của 'doanh nhân nhà quê khởi nghiệp'

Thất bại trị giá 100 triệu từ lần khởi nghiệp đầu tiên mang tới bài học ngàn vàng cho Dương Công Tuyến, giúp anh thành công ở dự án thứ hai. "Đến bây giờ tôi mới thấm thía bài học tiền vốn không phải là quan trọng nhất. Khi tôi có 100 triệu trong tay để khởi nghiệp, ý tưởng khởi nghiệp cực kỳ hay và khả thi. Tuy nhiên bên cạnh đó ý tưởng và sản phẩm dịch vụ tốt thôi chưa đủ", anh Dương Công Tuyến, giám đốc Công ty Cổ phần thương mại và Phát triển dịch vụ Du Lịch Ba Vì, thổ lộ. Sau thất bại đầu tiên, Dương Công Tuyến thành lập công ty Du Lịch Ba Vì và gặt hái thành công. Dự án khởi nghiệp đầu tiên của Tuyến, mang tên MBET, là mô hình tiếp thị trực tuyến và đào tạo tiếp thị trực tuyến. Số lượng người đồng sáng lập dự án là 9, còn tổng số nhân sự là 15. Khóa đào tạo của nhóm diễn ra trong 6 tháng, nhưng học viên chỉ phải trả mức học phí một triệu đồng. Vì thế mà dự án rơi vào tình trạng "thu không đủ bù chi". "Hồi ấy chúng tôi mở ...

Quyền năng của sự tương tác

Chúng ta thường phải mất vài tháng để tìm thấy một khách hàng tiềm năng, nhưng có thể chỉ tốn vài giây để tuột mất họ - đây là điều ta vẫn thường nghe. Thế nhưng ngày nay, việc đó có lẽ chỉ xảy ra trong vài mili giây.  Nhờ có những nguồn thông tin và dịch vụ sẵn có mọi lúc mọi nơi, các khách hàng trở nên quyền lực bao giờ hết và đồng thời, cũng kỳ vọng cao chưa từng thấy. Nếu như khách hàng của bạn cảm thấy nhàm chán hoặc mất kiên nhẫn, bối rối hay thất vọng, họ có thể tìm đến vô số các lựa chọn khác thậm chí chỉ trong một giây. Gartner – Cty tư vấn về công nghệ thông tin, dự đoán vào năm 2020, trải nghiệm khách hàng kém chất lượng sẽ phá hỏng gần một phần ba các dự án kinh doanh kỹ thuật số, 73% khách hàng hiện nay đánh giá trải nghiệm như một yếu tố quan trọng trong quyết định mua hàng của họ. Kết nối thông tin- kết nối dữ liệu Trong bối cảnh này, khả năng cung cấp trải nghiệm khách hàng cá nhân hóa, xuyên suốt và mang tính dự báo là một yếu tố cốt lõi tạo nên thành công cho doan...

"Thâm canh" khách sạn nhờ công nghệ

Với mô hình hoạt động dựa trên nền tảng công nghệ, doanh nhân trẻ đến từ Ấn Độ Amit Saberwal đã xây dựng hệ thống 700 khách sạn RedDoorz tại bốn nước Đông Nam Á chỉ sau ba năm thành lập. Tại Việt Nam, dù hoạt động chưa đầy 10 tháng nhưng Amit Saberwal đã có 40 khách sạn và dự định sẽ phát triển lên 200 khách sạn thương hiệu RedDoorz trong năm nay. Ứng dụng công nghệ 4.0 Làm việc trong lĩnh vực khách sạn tại Ấn Độ, Amit Saberwal nhận thấy có khoảng cách giữa đặt phòng online và các khách sạn. Để giải quyết sự thiếu kết nối này và cũng mong muốn mang đến dịch vụ chất lượng cho khách lưu trú, đầu năm 2015, Amit Saberwal thành lập RedDoorz - công ty đặt phòng giá rẻ đầu tiên tại Indonesia. Công ty hoạt động trên cơ sở áp dụng công nghệ 4.0 vào việc quản lý, sale, marketing... để tìm kiếm nguồn khách du lịch mới. Không trực tiếp xây dựng các khách sạn mới, RedDoorz hợp tác với các khách sạn 3 sao trở xuống theo hình thức nhượng quyền thương hiệu. Khi một khách sạn tham gia vào hệ thống của ...