Chuyển đến nội dung chính

ĐỪNG TƯỞNG CỨ ĐỖ ĐẠI HỌC LÀ OAI, LÀ ĐỔI ĐỜI.

Trong hình ảnh có thể có: 11 người, mọi người Ä‘ang cười, mọi người Ä‘ang ngồi và đám đôngGiật mình: 96,3% cử nhân thạc sỹ làm việc sau 5 năm vẫn chỉ đạt thu nhập trung bình trở xuống. Đến chính họ cũng không hiểu vì sao lại thế.
Lên google lục lại bài viết "178.000 cử nhân thạc sĩ thất nghiệp" của ông thầy viết cách đây 3 năm, giật mình vì thấy hiện ra con số 225.000 chứ không còn là 178.000 nữa.
Sau mỗi năm có thêm hơn 20.000 cử nhân thạc sỹ thất nghiệp. Đọc thêm bài nữa thì thấy báo cáo nhiều ngành có 70% sinh viên ra trường với tấm bằng giỏi.
Nghe có vẻ mâu thuẫn nhưng lại vô cùng dễ hiểu khi mà người ta cứ nghĩ học giỏi ra trường thành đạt và có thu nhập cao. Mà chưa biết hoặc quên mất rằng để có thu nhập cao bạn phải "thực sự Giỏi".
"Thực sự giỏi" ở đây là bắt buộc phải giỏi cả khả năng mềm và khả năng cứng.
Khả năng mềm chính là khả năng tương tác với chính mình và mọi người xung quanh. Ý thức vượt khó vươn lên mạnh mẽ & được mọi người xung quanh ủng hộ rồi đi theo hay không chính nằm ở điểm này.
Khả năng cứng là công việc của bạn, lĩnh vực của bạn, nghề nghiệp của bạn. Tóm lại nó chính là cái chuyên môn cứng mà bạn đang hoặc sẽ làm.
Bạn sẽ dùng chính khả năng mềm để quản trị và vận hành chuyên môn cứng của mình. Y hệt như hệ điều hành của những chiếc máy vi tính hiện đại, những chiếc máy tính của bạn có linh kiện tốt đến mấy nhưng thiếu hệ điều hành thì chẳng hơn gì đống sắt vụn.
Chẳng ai muốn làm việc với những người suốt ngày cau gắt, than thởi. Cũng chẳng ai muốn đi theo những người quản trị kém từ giường ngủ đến công việc.
Bạn cũng không thể đạt đến vị trí cao trong tổ chức nếu những việc bạn làm không được mọi người xung quanh ủng hộ. Nếu việc bạn làm là đúng nhưng mọi người vẫn không ủng hộ bạn nghĩa là mọi người không tin tưởng và yêu mến bạn.
Điều đó lý giải vì sao ngoài kia đầy rẫy những người có chuyên môn nhưng nửa đời vẫn không hề đạt được thành tựu nào lớn lao. Họ hiểu biết rất sâu về chuyên môn nhưng thiếu khả năng tương tác để mọi người xung quanh nhìn nhận mình. Họ có nhiều thứ để cho nhưng lại thiếu mất "kỹ năng cho đi".
Anh ấy giỏi sửa chữa máy tính nhưng không ai muốn nhờ vả vì thái độ của anh ta không thiện chí. Chú kia tay nghề cũng ngang ngang anh này nhưng luôn niềm nở khi làm giúp người khác bất cứ việc gì.. chú ấy là chủ của một loạt cửa hàng mua bán và sửa chữa máy vi tính.
Cửa hàng quần áo của chị kia rất nhiều mẫu mã đẹp nhưng chẳng mấy người bước vào vì chị ấy không niềm nở. Trong khi cửa hàng bên cạnh khách vào nườm nượp.. nghe đâu cô chủ của cửa hàng ăn nên làm ra này cũng là chủ của một loạt cửa hàng khắp miền Bắc.
Chú này làm 6 năm công việc ấy rồi mà vẫn không thăng tiến, sếp của chú ấy là anh thanh niên trẻ tuổi với phong thái hoạt bát luôn được mọi người yêu mến và tin tưởng. Nhiều việc khó khăn, rắc rối mọi người ngại giải quyết nhưng anh ấy đều giải quyết rất êm đẹp.
Bạn thấy đấy.. làm giỏi chuyên môn bạn sẽ được gọi là thợ lành nghề, còn vừa giỏi chuyên môn vừa giỏi tương tác với người khác: dẫn dắt, động viên, đào tạo, chiêu mộ, thu phục, kết hợp chuyên môn để làm những việc khó và ít người làm được... khi đó bạn sẽ được gọi là nhà lãnh đạo. Nhớ nhé.
Và đương nhiên người lãnh đạo luôn có thu nhập cao hơn nhiều so với những người đi theo họ.
"Làm được những việc khó mà ít người làm được" trong khi nhiều người cần bạn làm việc ấy giúp họ. Nhiều người cần mà lại ít người làm được, thì giá trị của bạn rất cao rồi tự nhiên bạn sẽ nhận được nhiều tiền khi giúp nhiều người giải quyết việc khó của họ. Hỏi ngược lại bạn rằng nếu bạn đang có một việc làm bạn trằn trọc và khó chịu nhiều ngày rồi có ai đó mang dịch vụ, đồ dùng hoặc đồ ăn của họ đến cho bạn, bạn dùng và thấy thỏa mãn cơn trằn trọc kia. Thì bạn có sẵn sàng trả tiền cho họ?
Cơn trằn trọc ấy đại diện cho mọi vấn đề của con người trong cuộc sống. Và việc của bạn nếu muốn nâng cao giá trị bản thân chính là làm sao để "thực sự giỏi" rồi giải quyết thật nhiều những vấn đề khó của người khác.
Cả khả năng mềm và cứng đều có thể học được từ nhiều nguồn khác nhau như sách, video bài giảng, tiếp thu từ người truyền đạt....
Những chủ doanh nghiệp luôn sẵn sàng chi rất nhiều tiền để chiêu mộ những người "thực sự giỏi" ấy. Mà đáng buồn là hiếm hoi lắm.
Hiếm hoi vì hầu hết mọi người quanh họ đều đang ở tình trạng "tưởng mình cái gì cũng biết" hay "không biết mình đang không biết gì".
Vì khi bước ra khỏi giảng đường đại học hầu hết mọi người vô tình buông xuôi việc tiếp tục nâng cao khả năng mềm khả và năng cứng. Họ nghĩ mình biết thế là đủ rồi, nói về chủ đề gì cũng phán như thánh. Chết cái là 100 ông phán như nhau cả 100, vì giới hạn kiến thức của các ông đều ở mức ngang nhau. Tìm lấy một người đọc đến 100 cuốn sách ở xung quanh bạn xem có mấy người? Khác nào mò kim đáy bể không?
Suốt ngày chỉ dành tâm trí để lo ăn, ngủ, đụ, ị... không chịu lao ra ngoài trải nghiệm thì kỹ năng mềm lấy ở đâu ra?
Hơn 20 năm cuộc đời chưa đọc hết nổi 1 cuốn sách phát triển bản thân thì kỹ năng ở đâu ra bây giờ?
Không muốn hy sinh một giờ chơi game, một giờ ngủ để đổi lấy một giờ học tập thì khi nào mới giỏi chuyên môn đây?
Tôi đã nói nhiều lần rồi, học xong đại học thì chỉ như hạt thóc mới được thu hoặch thôi. Còn thành cám cho lợn hay thành chén cơm thơm ngon thì còn phải quay cuồng trong máy nghiền ra mới biết được.
Ngay thời sinh viên đã phải trau dồi cho não căng ra, như cây lúa được chăm bón tốt thì hạt thóc mới chắc nịch, mới không bị nghiền nát thành cám như mấy hạt mềm nhũn lép quẹp.
Ra trường rồi sẽ có cả đống thử thách chông gai trước mắt, tương tự như hạt thóc bị phơi sấy bỏng rát, rồi bị quay bị nghiền.. hạt nào thành gạo rồi tiếp tục lặn ngụp trong nước sôi nóng bỏng mới thành nổi hạt cơm thơm dẻo. Nên cứ buông xuôi ỉ lại không chịu trau dồi thêm thì chẳng khác gì hạt thóc không được đem phơi rồi mang đi xay xát. Chẳng mấy mà mục nát.
Nên khi nào mà bạn tự nghĩ "mình biết hết rồi" thì đó là lúc mà "bạn sắp chết rồi".
Hàng nghìn chủ doanh nghiệp đau đầu nhức óc khi nhận nghìn bộ hồ sơ đẹp nhưng phỏng vấn lại chẳng ưng nổi mấy người. Họ sẵn sang chi hàng trăm triệu thậm chí hàng tỷ đồng chỉ mong tìm được một người "thực sự giỏi". Mà tìm hoài chẳng gặp. Còn bên ngoài kia thì có tới 225.000 cử nhân thạc sỹ được đào tạo suốt nhiều năm trời, mỗi tối ngồi trong quán nhậu rồi nâng cốc bia chúc nhau sớm tìm được việc làm ổn định.
Nếu giờ mà vật đổi sao rời.. người ngủ khỏe, nhậu khỏe, chơi khỏe mà giàu có thì có lẽ chẳng còn mấy người không giàu. Tiếc là ngày đó không bao giờ đến, muốn giàu bạn phải "thực sự giỏi"
Bạn chọn sớm "thực sự giỏi" hay ngủ tiếp để mơ ngày trúng xổ số?
Nguyễn Đình Trưởng

Nhận xét

  1. Cảm ơn a đã chia sẻ nhé. E học đc nhiều kinh nghiệm qua bài viết của a😚

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Dự án Du lịch Ba Vì]Bài học ngàn vàng từ thất bại trị giá 100 triệu của 'doanh nhân nhà quê khởi nghiệp'

Thất bại trị giá 100 triệu từ lần khởi nghiệp đầu tiên mang tới bài học ngàn vàng cho Dương Công Tuyến, giúp anh thành công ở dự án thứ hai. "Đến bây giờ tôi mới thấm thía bài học tiền vốn không phải là quan trọng nhất. Khi tôi có 100 triệu trong tay để khởi nghiệp, ý tưởng khởi nghiệp cực kỳ hay và khả thi. Tuy nhiên bên cạnh đó ý tưởng và sản phẩm dịch vụ tốt thôi chưa đủ", anh Dương Công Tuyến, giám đốc Công ty Cổ phần thương mại và Phát triển dịch vụ Du Lịch Ba Vì, thổ lộ. Sau thất bại đầu tiên, Dương Công Tuyến thành lập công ty Du Lịch Ba Vì và gặt hái thành công. Dự án khởi nghiệp đầu tiên của Tuyến, mang tên MBET, là mô hình tiếp thị trực tuyến và đào tạo tiếp thị trực tuyến. Số lượng người đồng sáng lập dự án là 9, còn tổng số nhân sự là 15. Khóa đào tạo của nhóm diễn ra trong 6 tháng, nhưng học viên chỉ phải trả mức học phí một triệu đồng. Vì thế mà dự án rơi vào tình trạng "thu không đủ bù chi". "Hồi ấy chúng tôi mở ...

Quyền năng của sự tương tác

Chúng ta thường phải mất vài tháng để tìm thấy một khách hàng tiềm năng, nhưng có thể chỉ tốn vài giây để tuột mất họ - đây là điều ta vẫn thường nghe. Thế nhưng ngày nay, việc đó có lẽ chỉ xảy ra trong vài mili giây.  Nhờ có những nguồn thông tin và dịch vụ sẵn có mọi lúc mọi nơi, các khách hàng trở nên quyền lực bao giờ hết và đồng thời, cũng kỳ vọng cao chưa từng thấy. Nếu như khách hàng của bạn cảm thấy nhàm chán hoặc mất kiên nhẫn, bối rối hay thất vọng, họ có thể tìm đến vô số các lựa chọn khác thậm chí chỉ trong một giây. Gartner – Cty tư vấn về công nghệ thông tin, dự đoán vào năm 2020, trải nghiệm khách hàng kém chất lượng sẽ phá hỏng gần một phần ba các dự án kinh doanh kỹ thuật số, 73% khách hàng hiện nay đánh giá trải nghiệm như một yếu tố quan trọng trong quyết định mua hàng của họ. Kết nối thông tin- kết nối dữ liệu Trong bối cảnh này, khả năng cung cấp trải nghiệm khách hàng cá nhân hóa, xuyên suốt và mang tính dự báo là một yếu tố cốt lõi tạo nên thành công cho doan...

"Thâm canh" khách sạn nhờ công nghệ

Với mô hình hoạt động dựa trên nền tảng công nghệ, doanh nhân trẻ đến từ Ấn Độ Amit Saberwal đã xây dựng hệ thống 700 khách sạn RedDoorz tại bốn nước Đông Nam Á chỉ sau ba năm thành lập. Tại Việt Nam, dù hoạt động chưa đầy 10 tháng nhưng Amit Saberwal đã có 40 khách sạn và dự định sẽ phát triển lên 200 khách sạn thương hiệu RedDoorz trong năm nay. Ứng dụng công nghệ 4.0 Làm việc trong lĩnh vực khách sạn tại Ấn Độ, Amit Saberwal nhận thấy có khoảng cách giữa đặt phòng online và các khách sạn. Để giải quyết sự thiếu kết nối này và cũng mong muốn mang đến dịch vụ chất lượng cho khách lưu trú, đầu năm 2015, Amit Saberwal thành lập RedDoorz - công ty đặt phòng giá rẻ đầu tiên tại Indonesia. Công ty hoạt động trên cơ sở áp dụng công nghệ 4.0 vào việc quản lý, sale, marketing... để tìm kiếm nguồn khách du lịch mới. Không trực tiếp xây dựng các khách sạn mới, RedDoorz hợp tác với các khách sạn 3 sao trở xuống theo hình thức nhượng quyền thương hiệu. Khi một khách sạn tham gia vào hệ thống của ...